VỀ NGUỒN GỐC DÂN “BÁCH VIỆT”

Mạng Trung Quốc https://zh.wikipedia.org/wiki/%E7%99%BE%E8%B6%8A cho rằng dân Bách Việt cổ (gồm cả Lạc Việt) theo ngữ hệ Đồng-Tráng tức Thái-Kađai, một nhà nghiên cứu người Mỹ là Jerold A. Edmondson cũng nghiêng về giả thuyết này. Tuy nhiên tại hạ không rõ Edmondson sẽ giải thích ra sao về nguồn gốc ngữ âm của từ giang 江 trong tên sông Trường Giang, chú ý rằng lưu vực Trường Giang mới là vùng đất chính của dân Bách Việt cổ chứ không phải vùng núi Quảng Tây, Vân Nam của đám Thái-Kadai. Nhiều nhà ngôn ngữ học Âu Mỹ và TQ đã phục nguyên âm Thượng cổ Hán ngữ của chữ giang 江 là “Krong”, có thể tra cứu ở đây http://fanzung.com/?page_id=445 , và họ cho rằng Krong là từ chỉ sông có gốc từ các nhóm tộc Nam Á (Mon-Khmer), mà vùng Nam Á đến thời hiện tại vẫn còn bảo lưu, ví dụ Krong Pha là thị trấn Sông Pha ở Ninh Thuận.

Tiếng Việt “sông”, tiếng Mường “không” cũng gốc từ Krong.

Giả định người Thái-Kadai vốn là chủ nhân vùng lưu vực Trường Giang, thì sông Trường Giang đáng lý phải có tên là “Trường Nặm” chứ ? Nặm là từ chỉ sông trong các ngôn ngữ Choang, Tày, Thái !
Để giải thích mâu thuẫn này tại hạ cho rằng Thái-Kadai với Haplogroup chính O1 (M119) đúng từng là chủ nhân vùng Trường Giang hơn 1,5 vạn năm trước, nhưng khoảng 1 vạn năm trước đã bị lấn át bởi nhóm Nam Á, với Haplogroup chính là O2 (M95), mới thiên di đến sau.
Tham khảo bản đồ thiên tỉ của nhân loại do chính các trang mạng Tàu đưa ra thì cư dân lưu vực Trường Giang vốn từ lưu vực sông Hồng (Bắc VN) thiên di lên, gồm 2 đợt, đợt đầu 2-3 vạn năm trước, haplogroup là O1, đợt sau khoảng 1,5 vạn năm trước haplogroup là O2 :

Có thể tham khảo thêm tỉ lệ O1/O2=6.8/17.4 ở Hoa Nam (South China, tức vùng Nam Trường Giang) ở trang này: https://en.wikipedia.org/…/Y-DNA_haplogroups_by_populations…

Dòng số liệu của Karafet (2005) cho thấy cả O1(M119) và O2(M95) đều nhỏ so với O3(M122) là nhóm chính gốc Hán tộc (chiếm hơn 50%), nhưng xét tương đối với nhau thì O2 lớn gấp 2,5 lần O1, vậy mà các bác Tàu vẫn dám khẳng định lúc Hán tộc (O3) chưa xâm chiếm được vùng Hoa Nam thì nhóm Thái-Kadai O1 (M119) mới là nhóm chủ thể của vùng Hoa Nam, lờ tịt nhóm Nam Á O2 (M95) đi ?
…. khoa học ở đâu đây !?

Các nhà ngôn ngữ học VN cũng có giả thuyết cho rằng nhóm Việt-Mường vốn ở vùng núi khu 4 (Thanh Hóa-Nghệ An- Hà Tĩnh) tiến ra vùng đồng bằng bắc bộ khoảng 3500 năm trước, xâm lấn đất đai của nhóm Thái-Kadai và tiếp thu nghề nông từ nhóm Thái-Kadai.

Việc nhóm Việt Mường (Kinh) tiến ra vùng đồng bằng Bắc bộ chắc ít người phản bác, nhưng cần xem lại 2 giả thuyết về sự “xâm lược” và “học nghề nông”.

Về việc “học nghề nông” tại hạ đã viết 1 bài phân tích về ngôn ngữ để đặt vấn đề nghi vấn, xem http://fanzung.com/?p=826

Bây giờ bàn về thuyết “xâm lấn”:
3500 năm trước thì vùng đồng bằng Bắc bộ mới nổi lên trở lại sau hàng nghìn năm chìm dưới biển do đợt biển tiến Flanđri (đại hồng thủy), chứ hồi đó vùng này đâu phải là đất cũ nhiều đời của dân Thái-Kadai mà nói là “xâm lấn” ? Có thể dân Việt-Mường từ vùng Thanh-Nghệ phía Nam tiến ra cùng với dân Thái-Kadai từ miền núi phía bắc tiến xuống đồng bằng gần như đồng thời, và cùng phối hợp khai thác vùng đồng bằng mới mở ra, chứ cho rằng dân Việt Mường là bọn “xâm lấn” thì có lẽ là oan …
Thêm nữa, trung tâm nền văn hóa Trống đồng lại nằm ở Đông Sơn trên đất Thanh Hóa, nên bảo rằng dân Việt Mường vốn chỉ là lũ man di giỏi đánh nhau và đi xâm lược xem ra cũng không ổn :)

Giả định nhóm phía Bắc xuống chính là nhóm thị tộc Lạc Long Quân – Hùng Vương Vốn gốc ở vùng hồ Động Đình thì có thể cho rằng dòng Hùng Vương vốn thuộc nhóm Thái-Kadai, nhưng điều này cũng đáng ngờ, vì như đã nói ở phần trên, TQ cho rằng Bách Việt chính là Thái Ka Đai, mặc nhiên họ đã thừa nhận các đặc điểm văn hóa xã hội của Thái-Kadai và Bách Việt là một, chỉ có khả năng khác về tiếng nói, nhưng cũng ở phần trên tại hạ đã chỉ ra rằng tiếng nói của bọn dân vùng trung tâm đất Bách Việt là Trường giang lại phù hợp với Nam Á hơn là Thái-Kadai.

Ngoài ra các dấu tích ADN nhóm đơn bội M88 (là nhóm haplogroup đặc trưng của người Kinh) xuất hiện ở Quảng Đông, Quảng Tây, Phúc Kiến, Tứ Xuyên … cho thấy dân Việt Mường cổ không chỉ tiến ra làm chủ đồng bằng bắc bộ, mà còn “xâm lấn” xa hơn về phía bắc, nên việc sử Việt nói địa giới Văn Lang gồm cả Lưỡng Quảng cũng có ít nhiều bằng chứng khoa học (ADN) đó chứ ? Theo tại hạ vấn đề này cần tìm hiểu thêm chứ không thể vội vàng mạt sát các sử gia Việt là bố láo được.

Bàn cho sát lý thì 4 ngàn năm trước giỏi lắm dân Việt-Mường cũng chỉ đạt đến mức tổ chức liên minh bộ lạc, chưa thể nói là quốc gia nên không thể bàn về “địa giới”, nhưng “khu vực ảnh hưởng văn hóa” thì có thể có ? TQ thời Nghiêu Thuấn cũng chỉ ở tầm liên minh bộ lạc mà sử Tàu nói địa giới đến tận Lĩnh Nam, Giao Chỉ gì đó mà !

 

VỀ PHẠM VI CƯ TRÚ CỦA NGƯỜI LẠC VIỆT

- Sách “Dư địa chí” của Cố Dã Vương (顾野王519-581) viết : 交趾,周时为骆越, : 秦时曰西瓯,(Giao Chỉ Chu thời vi Lạc Việt, Tần thời viết Tây Âu – Giao Chỉ thời Chu là Lạc Việt, thời Tần gọi là Tây Âu…)

Giao Chỉ tức là vùng đồng bằng Bắc Bộ Việt Nam. Tuy nhiên có phải dân Lạc Việt chỉ quanh quẩn trong cái xó Giao Chỉ đó không ? Sử Việt từng “phét lác” rằng địa giới nước Văn Lang của Hùng Vương phía bắc tới tận hồ Động Đình cơ mà … ???

– Sau đây là một thông tin rất đáng chú ý cho thấy người Việt “nói láo có sách”, đó là thông tin trong sách Hậu Hán thư (một trong 24 bộ sử chính của Tàu – Nhị thập tứ sử), trong Truyện Tang Cung đã cho biết người Lạc Việt từng cư trú ở tận huyện Trung Lư, thủ phủ là Tương Dương-Phàn Thành, thuộc tỉnh Hồ Bắc, khá xa về phía bắc hồ Động Đình, chứ không phải chỉ đến hồ Động Đình:

https://www.kanripo.org/text/KR2a0009/048

… 十一年將兵至中盧屯駱越
是時公孫述將田戎任滿與征
南大將軍岑彭相拒於荆門彭等戰數不利越人謀畔
從蜀宫兵少力不能制㑹屬縣送委輸車數百乗至宫
夜使鋸斷城門限令車聲回轉出入至旦越人候伺者
聞車聲不絶而門限斷相告以漢兵大至其渠帥乃奉
牛酒以勞軍營宫陳兵大㑹擊牛釃酒饗賜慰納之
越人由是遂安
… Thập nhất niên, tương binh chí Trung Lư, đồn Lạc Việt,
Thị thì, Công Tôn Thuật tướng Điền Nhung, Nhiệm Mãn dữ chinh nam đại tướng quân Sầm Bành tương cự ư Kinh môn, Bành đẳng chiến sổ bất lợi, Việt nhân mưu bạn tòng Thục, Cung binh thiểu, lực bất năng chế. Hội thuộc huyện tống ủy thâu xa sổ bách thặng chí, Cung dạ sử cứ đoạn thành môn hạn, lệnh xa thanh hồi chuyển xuất nhập chí đán. Việt nhân hậu tứ giả văn xa thanh bất tuyệt, nhi môn hạn đoạn, tương cáo dĩ Hán binh đại chí, kì cừ súy nãi phụng ngưu, tửu dĩ lao quân doanh. Cung trần binh đại hội, kích ngưu sỉ tửu, hưởng tứ ủy nạp chi, Việt nhân do thị toại an.

Lược dịch:
(Trong ngoặc tròn là chú thích của người dịch).
Năm thứ 11 (đời Hán Quang Võ, tức năm 35, trước khởi nghĩa Hai Bà Trưng 5 năm) Tang Cung đem binh đến huyện Trung Lư (sau là huyện Nam Chương thủ phủ là Tương-Phàn Thị tức Tương Dương và Phàn Thành), đóng đồn (trên đất cư trú của người) Lạc Việt. Lúc đó Công Tôn Thuật (thế lực cát cứ đang chiếm đất Thục) sai tướng Điền Nhung, Nhiệm Mãn ra cự địch với Chinh nam đại tướng quân Sầm Bành ở Kinh môn, Bành nhiều lần đánh mà không thắng (sau Bành bị quân thích khách của Thục giết!), người Việt do đó muốn làm phản theo Thục, Cung binh ít, không đủ lực lượng khống chế.
Biết có xe tiếp vận của huyện thuộc quyền hơn trăm chiếc vừa đến, tối đó Cung sai cưa đứt thanh chắn cổng thành, ra lệnh cho xe liên tục ra vào cho tiếng xe không dứt đến tận sáng, quân do thám của người Việt nghe tiếng xe không dứt lại thấy cổng thành bị cưa đứt, báo về là đại quân Hán đang đến, bọn thủ lĩnh người Việt (sợ) bèn đem trâu bò, rượu đến khao quân. Cung lệnh cho quân dàn đội tiếp đón, sai ngả bò, rót rượu thết đãi và tiếp nhận đồ lễ, do vậy bình yên được người Việt.
—-

(Hậu Hán thư, quyển 18, Phạm Diệp 范晔(398-445) soạn. Nguyên trong bộ Tứ khố Toàn thư ở Văn Uyên các, tại hạ copy ở trang www.kanripo.org, hình như của Nhật, đáng tin cậy hơn các trang của Tàu)

*******
Bình luận:
Tang Cung là một trong số 28 đại tướng của Hán Quang Võ được tạc tượng ở Đài Mây (Vân Đài nhị thập bát tướng), thì quân lính không thể ít, vậy mà Hán thư nói là binh ít không đủ chế áp người Lạc Việt. Nếu vậy người Lạc Việt ở Trung Lư khi đó có thể đến hàng vạn ?

Xống chụ xon xao – Dân ca Thái.


ꪶꪎ꪿ꪉ ꪋꪴ꫁ ꪎꪮꪙ ꪎꪱꪫ

XỐNG CHỤ XON XAO
Dân ca Thái – Trích đoạn đầu.


ꪮꪽ ꪙ꫁ꪲ ꪭꪱ ꪊ꪿ꪲ ꪁꪳꪒ ꪵꪔ꪿ ꪀ꪿ꪮꪙ ꪣꪱ ꪨꪰꪉ
ꪁꪳꪒ ꪵꪔ꪿ ꪨꪰꪉ ꪣꪱ ꪜꪰꪉ ꪮꪽ ꪘ꫁ꪱ
ꪁꪳꪒ ꪵꪔ꪿ ꪡ꫁ꪱ ꪜꪱꪉ ꪀ꪿ꪮꪙ ꪣ꪿ꪱꪉ ꪹꪩ ꪀ꪿ꪮꪙ ꫄ꪙ
ꪁꪳꪒ ꪵꪔ꪿ ꪹꪣ꪿ ꪠꪴ꫁ ꪎꪮꪉ ꪹꪭꪱ ꪑꪰꪉ ꪤꪴ꪿ ꪶꪝ꫁ꪀ ꪹꪚ꫁ꪉ ꪄꪱꪫ
ꪑꪰꪉ ꪤꪴ꪿ ꪝꪱ ꪹꪚ꫁ꪉ ꪏ꫁ꪱꪥ
ꪵꪣ꪿ ꫃ꪯꪣ ꪨ꫁ꪱ ꪵꪀ꪿ꪉ ꪵꪣ꪿ ꫃ꪯꪣ ꪵꪝꪉ ꪻꪊ ꪀꪲꪙ ꪶꪎ꫁ꪣ ꪜꪱ ꪚꪮꪉ
ꪮ꪿ꪮꪙ ꪙ꫁ꪮꪥ ꪹꪄ꫁ꪱ ꪕ꫁ꪮꪉ ꪵꪣ꪿ ꪎꪮꪉ ꪹꪚꪙ
ꪵꪣ꪿ ꫃ꪯꪣ ꪵꪝꪉ ꪻꪊ ꪀꪲꪙ ꪶꪎ꫁ꪣ ꪢꪱꪀ ꪄꪱꪣ
ꪮ꪿ꪮꪙ ꪙ꫁ꪮꪥ ꪹꪄ꫁ꪱ ꪕ꫁ꪮꪉ ꪵꪣ꪿ ꪎꪱꪣ ꪹꪚꪙ
ꪵꪣ꪿ ꫃ꪯꪣ ꪵꪝꪉ ꪻꪊ ꪀꪲꪙ ꪶꪎ꫁ꪣ ꪜꪱ ꪨ꪿ꪲ
ꪮ꪿ꪮꪙ ꪙ꫁ꪮꪥ ꪹꪄ꫁ꪱ ꪕ꫁ꪮꪉ ꪵꪣ꪿ ꪎ꪿ꪲ ꪹꪚꪙ
ꪵꪣ꪿ ꫃ꪯꪣ ꪵꪝꪉ ꪻꪊ ꪀꪲꪙ ꪶꪎ꫁ꪣ ꪜꪱ ꪚ꪿ꪱ
ꪮ꪿ꪮꪙ ꪙ꫁ꪮꪥ ꪹꪄ꫁ꪱ ꪕ꫁ꪮꪉ ꪵꪣ꪿ ꪬ꫁ꪱ ꪹꪚꪙ
ꪵꪣ꪿ ꫃ꪯꪣ ꪵꪝꪉ ꪻꪊ ꪀꪲꪙ ꪶꪎ꫁ꪣ ꪜꪱ ꪶꪝ꫁ꪀ
ꪮ꪿ꪮꪙ ꪙ꫁ꪮꪥ ꪹꪄ꫁ꪱ ꪕ꫁ꪮꪉ ꪵꪣ꪿ ꪶꪬ꪿ꪀ ꪹꪚꪙ
ꪵꪣ꪿ ꫃ꪯꪣ ꪵꪝꪉ ꪻꪊ ꪀꪲꪙ ꪶꪎ꫁ꪣ ꪜꪱ ꫃ꪔꪒ
ꪮ꪿ꪮꪙ ꪙ꫁ꪮꪥ ꪹꪄ꫁ꪱ ꪕ꫁ꪮꪉ ꪵꪣ꪿ ꫃ꪊꪒ ꪹꪚꪙ
ꪵꪣ꪿ ꫃ꪯꪣ ꪵꪝꪉ ꪻꪊ ꪀꪲꪙ ꪶꪎ꫁ꪣ ꪜꪱ ꪵꪎꪒ
ꪮ꪿ꪮꪙ ꪙ꫁ꪮꪥ ꪹꪄ꫁ꪱ ꪕ꫁ꪮꪉ ꪵꪣ꪿ ꪵꪜꪒ ꪹꪚꪙ
ꪵꪣ꪿ ꫃ꪯꪣ ꪵꪝꪉ ꪻꪊ ꪀꪲꪙ ꪶꪎ꫁ꪣ ꪜꪱ ꪹꪝ꫁ꪱ
ꪮ꪿ꪮꪙ ꪙ꫁ꪮꪥ ꪹꪄ꫁ꪱ ꪕ꫁ꪮꪉ ꪵꪣ꪿ ꪹꪀ꫁ꪱ ꪹꪚꪙ
ꪤꪴ꪿ ꫄ꪖꪉ ꪎꪲꪚ ꪹꪚꪙ ꪹꪕ꫁ꪱ
ꪤꪴ꪿ ꫄ꪖꪉ ꪹꪀ꫁ꪱ ꪹꪚꪙ ꪁꪮꪉ
ꪼꪒ꫁ ꪎꪲꪚ ꪹꪚꪙ ꪎꪮꪉ ꪹꪭꪱ ꪊ꪿ꪰꪉ ꪮꪮꪀ ꪀꪲꪙ ꪹꪄ꫁ꪱ
ꪹꪀ꫁ꪱ ꪹꪚꪙ ꪡ꫁ꪱ ꪊ꪿ꪰꪉ ꪮꪮꪀ ꪀꪲꪙ ꪶꪙꪣ
ꪶꪔ꪿ꪀ ꪄ꫁ꪺꪣ ꫃ꪜꪙ ꪩꪴꪀ ꪋꪱꪥ
ꪶꪔ꪿ꪀ ꪬꪱꪥ ꫃ꪜꪙ ꪩꪴꪀ ꪑꪲꪉ ꪠꪴ꫁ ꪹꪮ꫁ꪥ
ꪎꪱꪣ ꪹꪚꪙ ꪭꪴ꫁ ꪙ꪿ꪰꪉ ꪶꪢ꪿ꪀ
ꪶꪬ꪿ꪀ ꪹꪚꪙ ꪭꪴ꫁ ꪙ꪿ꪰꪉ ꪘ꫁ꪽ
ꪑꪰꪉ ꪼꪬ꫁ ꪀꪺꪉ ꪮꪴ꪿ ꪄ꪿ꪫꪲꪥ ꪄꪱꪫ
ꪼꪬ꫁ ꪒꪽ ꪘ꫁ꪰꪉ ꪀꪺꪉ ꪡꪱ ꪒꪴ꫁ꪉ ꪔ꪿ꪳꪙ
ꪹꪣ꪿ ꪑꪰꪉ ꪙ꫁ꪮꪥ ꪬ꫁ꪮꪥ ꪁꪷ ꪵꪣ꪿ ꪹꪀ ꪼꪀ꪿
ꪬ꫁ꪮꪥ ꪼꪨ꪿ ꪵꪣ꪿ ꪹꪀ ꪢꪴ
ꪬ꫁ꪮꪥ ꪁꪷ ꪩꪴꪉ ꪁꪷ ꪔꪱ ꪀꪲꪙ ꪹꪄ꫁ꪱ
ꪹꪔ꫁ꪱ ꪕ꪿ꪮꪥ ꪵꪣ꪿ ꪜꪲꪒ ꪣꪮꪙ
ꪭꪴ꫁ ꪄ꫁ꪺꪣ ꪤ꫁ꪱꪙ ꪶꪔ꪿ꪀ ꪼꪒ
ꪭꪴ꫁ ꪼꪜ ꪤ꫁ꪱꪙ ꪶꪔ꪿ꪀ ꪔ꪿ꪱꪉ
ꪭꪴ꫁ ꪑ꪿ꪱꪉ ꪤ꫁ꪱꪙ ꪁꪫꪱꪥ ꪕꪷ
ꪁꪳꪒ ꪹꪣ꪿ ꪎꪮꪉ ꪹꪭꪱ ꪑꪰꪉ ꫃ꪩ꫁ꪀ ꪏꪾ ꪝꪮꪥ ꪏ꫁ꪾ ꪝ꫁ꪮꪥ
ꪹꪣ꪿ ꪑꪰꪉ ꪙ꫁ꪮꪥ ꪑꪰꪉ ꪮ꪿ꪮꪙ ꪎꪸꪫ ꪭꪸꪫ
ꪼꪜ ꪒꪸꪫ ꪼꪬ꫁ ꪬꪱ ꪵꪣ꪿
ꪼꪬ꫁ ꪵꪁ꪿ꪫꪙ ꪵꪁ꫁ꪫꪥ ꪶꪒ꪿ꪀ ꪁꪫꪱꪥ
ꪎ꪿ꪸ ꪵꪔꪉ ꪩꪱꪥ ꪔꪱꪉ ꪙ꫁ꪮꪉ
ꪹꪋ ꪹꪄꪱ ꪋ꫁ꪮꪉ ꪹꪎꪱ ꪹꪭꪙ ꫃ꪥꪒ ꪬꪴꪀ
ꪬꪴꪀ ꪹꪚ꪿ꪱ ꪢ꫁ꪽ ꪭꪸꪀ ꪵꪣ꪿ ꪣꪱ ꪒꪴ
ꪎꪮꪉ ꪹꪭꪱ ꪑꪰꪉ ꪄꪴꪒ ꪁꪽ ꪁꪴ ꫃ꪥꪒ ꪵꪕ꪿ꪙ
ꪮ꫁ꪲꪙ ꪵꪮ꪿ꪙ ꪣ꫁ꪱ ꪋ꪿ꪱꪫ ꪹꪩꪱ
ꪼꪬ꫁ ꪙꪮꪙ ꪹꪏꪱ ꪎ꫁ꪱꪉ ꪵꪣ꪿
ꪑꪱꪣ ꪹꪣ꪿ ꪎꪮꪉ ꪹꪭꪱ ꪑꪰꪉ ꪮ꫁ꪲꪙ ꪜꪱ ꪘ꫁ꪰꪉ ꪶꪚꪣ
ꪑꪰꪉ ꪶꪉꪣ ꪜꪱ ꪘ꫁ꪰꪉ ꪮꪱꪉ
ꪬꪱꪉ ꪜꪱ ꪡꪰꪒ ꪣꪳ ꪏ꫁ꪱꪥ ꪑꪰꪉ ꪹꪊ꪿ꪉ ꪀꪽ ꪬꪺ
ꪬꪱꪉ ꪜꪱ ꪡꪰꪒ ꪣꪳ ꪄꪱꪫ ꪑꪰꪉ ꪹꪋ ꪀꪽ ꪼꪬ꫁
ꪹꪎ꫁ ꪒꪾ ꪶꪝ꫁ꪀ ꪏꪱꪥ ꪮ꪿ꪮꪙ
ꪹꪎ꫁ ꪒ꪿ꪮꪙ ꪶꪝ꫁ꪀ ꪏꪱꪥ ꪙꪺꪙ
꫃ꪬꪙ ꪕ꪿ꪷ ꪚꪳ ꪤꪳ ꪵꪀ꪿ꪉ ꪚꪳ ꪥꪰꪉ
ꪻꪠ ꫃ꪬꪙ ꪹꪎ꫁ ꪶꪀꪣ ꪨꪰꪉ ꫃ꪫ꫁ꪙ ꪝ꪿ꪱꪥ
ꪝ꪿ꪷ ꪵꪣ꪿ ꪻꪋ꫁ ꪁ꪿ꪱ ꪀ꫁ꪫꪱꪙ ꪹꪚ꪿ꪱ ꪄꪱꪙ
ꪻꪋ꫁ ꪁ꪿ꪱ ꪋꪱꪙ ꪶꪒ꪿ꪣ ꪋ꪿ꪮꪉ
ꪻꪋ꫁ ꪁ꪿ꪱ ꪬ꫁ꪲꪉ ꪁ꪿ꪱ ꪬ꪿ꪮꪉ ꪩꪳꪣ ꪁꪫꪱꪣ
ꪁꪳꪒ ꪹꪣ꪿ ꪩꪴꪀ ꪕ꪿ꪱꪙ ꪬ꫁ꪲꪫ ꪝ꫁ꪺ ꪢꪱꪀ ꪀꪱꪥ ꪔꪱ
ꪬ꫁ꪲꪫ ꪢꪺꪉ ꪜꪱ ꪀꪱꪥ ꪘ꫁ꪱ
ꪝ꪿ꪷ ꪹꪭꪱ ꪵꪀ꪿ꪉ ꪵꪣ꪿ ꪹꪭꪱ
ꪁꪮꪉ ꪀꪲꪙ ꪘ꫁ꪰꪉ ꪩꪴꪀ ꪕ꪿ꪱꪙ ꪁꪮꪉ ꪩ꫁ꪱ
ꪖ꫁ꪱ ꪀꪲꪙ ꪘ꫁ꪰꪉ ꪩꪴꪀ ꪕ꪿ꪱꪙ ꪖ꫁ꪱ ꪒꪱꪥ
ꪝ꪿ꪷ ꪵꪝꪉ ꪵꪀ꪿ꪉ ꪵꪣ꪿ ꪵꪝꪉ ꪊ꪿ꪰꪉ ꪫ꪿ꪱ
ꪩꪴꪀ ꪨ꫁ꪱ ꪵꪣ꪿ ꫃ꪯꪣ ꪻꪐ꪿ ꪨꪮꪣ ꪠꪰꪀ ꪨꪱꪥ ꪏ꫁ꪱ
ꪢ꫁ꪱ ꪨꪮꪣ ꪘ꪿ꪷ ꪨꪱꪥ ꪒꪺꪉ
ꪩꪴꪀ ꪕ꪿ꪱꪙ ꪻꪐ꪿ ꪨꪮꪣ ꪢ꪿ꪳꪙ ꪄꪱ ꪁꪫꪱꪥ
ꪻꪐ꪿ ꪨꪮꪣ ꪵꪎꪙ ꪄꪱ ꪋ꫁ꪱꪉ ꪁꪱꪫ ꪭꪱ
ꪎꪲꪚ ꪜꪲ ꪮ꫁ꪺ ꪊ꪿ꪰꪉ ꪥꪳꪒ ꫃ꪜꪙ ꪎꪱꪫ
ꪋꪱꪥ ꪊ꪿ꪰꪉ ꪥꪱꪫ ꫃ꪜꪙ ꪚ꪿ꪱꪫ
ꪎꪲꪚ ꪎꪱꪣ ꪭꪴ꫁ ꪖꪲ ꪚꪴ꪿
ꪎꪲꪚ ꪎ꪿ꪲ ꪭꪴ꫁ ꪬꪴ꪿ ꪵꪄ꫁ꪫ ꪻꪎ꪿ ꪋ꪿ꪲ ꪎꪮꪙ ꪎꪱꪫ
ꪵꪝꪉ ꪭꪱ ꪊ꪿ꪰꪉ ꪭꪴ꫁ ꪔꪰꪒ ꪹꪎ꫁ ꪶꪬ꫁ꪣ ꪶꪣꪣ
ꪭꪴ꫁ ꪬꪮꪣ ꪶꪠꪣ ꫃ꪥꪒ ꪋ꫁ꪮꪉ
ꪤ꫁ꪮꪉ ꪶꪩꪉ ꪄ꪿ꪺꪉ ꪒꪰꪉ ꪼꪡ
ꪄꪺꪙ ꪋꪱꪥ ꪎꪲꪚ ꪎꪱꪣ ꪭꪴ꫁ ꪔꪰꪒ ꪜ꪿ꪲ
ꪎꪲꪚ ꪎ꪿ꪲ ꪭꪴ꫁ ꪔꪰꪒ ꪬꪳꪙ
ꪔꪰꪒ ꪬꪳꪙ ꪼꪒ꫁ ꪬꪳꪙ ꪕꪮꪉ ꪏꪱꪫ ꪎ꪿ꪲ
ꪔꪰꪒ ꪜ꪿ꪲ ꪼꪒ꫁ ꪜ꪿ꪲ ꪙ꫁ꪮꪥ ꪀ꫁ꪮꪉ ꪣ꪿ꪺꪙ ꪏꪱꪫ ꪎꪮꪉ
ꪎꪮꪉ ꪹꪭꪱ ꪊ꪿ꪰꪉ ꫃ꪜꪙ ꪶꪔ꫁ꪙ ꪠꪰꪀ ꪀꪱꪒ ꪭꪮꪉ ꪵꪀ꪿ꪉ ꪔꪮꪉ ꪊꪲꪉ ꪀ꫁ꪸꪉ
ꪝ꪿ꪷ ꪵꪣ꪿ ꪩ꫁ꪸꪉ ꪹꪭꪱ ꪻꪐ꪿ ꪜꪴꪙ ꪒꪸꪫ
ꪎꪮꪉ ꪮꪸꪫ ꪀꪽ ꪵꪔ꪿ ꪩꪸꪫ ꪑꪰꪉ ꪙ꫁ꪮꪥ
ꪎꪮꪉ ꪀ꪿ꪷ ꪖ꫁ꪮꪥ ꫃ꪜꪙ ꪋꪴ꫁ ꪵꪔ꪿ ꪹꪣ꪿ ꪑꪰꪉ ꪵꪒꪉ
ꪄꪺꪙ ꪋꪱꪥ ꪊ꪿ꪰꪉ ꪭꪴ꫁ ꪹꪎ꫁ ꪶꪜ꪿ꪀ ꪬꪺ ꪶꪩꪉ ꪁ꪿ꪫꪱ
ꪹꪎ꫁ ꪝꪱꪒ ꪚ꪿ꪱ ꪶꪩꪉ ꪼꪒ
ꪀꪺꪥ ꪵꪄꪙ ꪮꪮꪀ ꪔꪴ ꪁꪫꪱꪥ ꪼꪜ ꪹꪨ꫁
ꪎꪮꪉ ꪹꪭꪱ ꪊ꪿ꪰꪉ ꪼꪒ꫁ ꪶꪁꪚ ꪀꪽ ꪘ꫁ꪰꪉ ꪄ꪿ꪺꪉ ꪀꪴ꫁
ꪶꪮ꫁ ꪋꪴ꫁ ꪘ꫁ꪰꪉ ꪄ꪿ꪺꪉ ꪼꪡ
ꪼꪫ ꪼꪜ ꪣꪱ ꪵꪩ꫁ꪫ ꪵꪣ꪿ꪙ
ꪔ꫁ꪱꪙ ꪵꪀ꪿ꪫꪙ ꪖ꫁ꪮꪥ ꪹꪑ꪿ꪉ ꪣ꫁ꪳ ꪨꪱꪥ ꪁ꪿ꪾ ꪵꪫꪙ ꪹꪎꪉ
ꪎꪮꪉ ꪹꪭꪱ ꪑꪰꪉ ꪼꪒ꫁ ꪤꪴ꪿ ꪄ꪿ꪺꪉ ꪹꪕ꫁ꪱ ꪼꪀ꪿ ꪄꪽ
ꪝꪱ ꪩꪱꪉ ꪠꪽ ꪹꪣ ꪎꪴ꪿ ꪹꪭꪙ ꪹꪚꪙ ꪋ꫁ꪮꪥ
꫃ꪬꪙ ꪕ꪿ꪷ ꪢꪮꪀ ꪤ꪿ꪽ ꪥ꫁ꪮꪥ ꪶꪩꪉ ꪶꪕ꪿ꪉ ꪎ꪿ꪲ ꪜꪺꪉ
ꪹꪢꪥ ꪨꪺꪉ ꪕꪾꪚ ꪼꪋ ꪁꪱ ꪹꪭꪙ ꪶꪮꪉ ꫃ꪜꪙ ꪜ꪿ꪸꪉ
ꪔ꫁ꪱꪙ ꪋꪴ꫁ ꫃ꪜꪙ ꪘ꪿ꪸꪉ ꪘꪰꪀ
ꪣꪰꪀ ꪋꪴ꫁ ꫃ꪜꪙ ꪘ꪿ꪸꪉ ꪘꪸꪫ
ꪬꪺ ꪻꪊ ꪒꪸꪫ ꪵꪚ꪿ꪉ ꪎꪮꪉ ꪏꪳ ꪼꪒ꫁ ꪵꪕ꫁ ꪵ꫃ꪩꪝꪉ ꫄ꪭꪥ
ꪤ꫁ꪱꪙ ꪕ꪿ꪷ ꪜ꫁ꪾ ꪼꪣ꫁ ꪵꪩ꫁ꪫ ꪹꪚ꪿ꪱ ꪵꪣ꪿ꪙ ꪩꪺꪉ ꪬꪰꪀ
ꪚꪰꪀ ꪼꪣ꫁ ꪵꪩ꫁ꪫ ꪤ꫁ꪱꪙ ꪕ꪿ꪷ ꪹꪚ꪿ꪱ ꪵꪣ꪿ꪙ ꪩꪺꪉ ꪏꪺꪥ
ꪎꪱꪙ ꪀꪺꪥ ꪵꪩ꫁ꪫ ꪤ꫁ꪱꪙ ꪕ꪿ꪷ ꪠꪲꪒ ꪔꪱ ꪀꪴ꫁
ꪶꪮ꫁ ꪋꪴ꫁ ꪤ꫁ꪱꪙ ꪕ꪿ꪷ ꪵꪖꪙ ꪹꪚ꪿ꪱ ꪒꪱ
ꪵꪖꪙ ꪒꪱ ꪵꪩ꫁ꪫ ꪤ꫁ꪱꪙ ꪕ꪿ꪷ ꪡ꫁ꪱ ꫃ꪕꪉ ꪬꪺ ꪹꪚ꪿ꪱ ꪵꪔꪉ
ꪵꪖꪙ ꪵꪔ꪿ꪉ ꪵꪩ꫁ꪫ ꪤ꫁ꪱꪙ ꪕ꪿ꪷ ꪝ꪿ꪷ ꪨ꫁ꪱ ꪵꪀ꪿ꪉ ꪵꪣ꪿ ꪨ꫁ꪱ ꪹꪚ꪿ꪱ ꪜꪽ ꪏꪳ ꫃ꪩ
ꪼꪣ꫁ ꪹꪚ꪿ꪱ ꪁ꫁ꪮꪣ ꪤ꫁ꪱꪙ ꪕ꪿ꪷ ꪊ꪿ꪲ ꪶꪄ꪿ꪣ ꪄꪲꪙ ꪬꪰꪀ
ꪩꪺꪉ ꪹꪚ꪿ꪱ ꪣꪰꪀ ꪤ꫁ꪱꪙ ꪵꪣ ꫃ꪯ꪿ꪣ ꪵꪝꪉ ꪊ꪿ꪲ ꪶꪄ꪿ꪣ ꪄꪲꪙ ꪻꪬ꫁
ꪮ꪿ꪲꪙ ꪒꪴ ꪕ꪿ꪷ ꪶꪙ꫁ꪀ ꪶꪖ꪿ ꪶꪒ꪿ꪀ ꪶꪔ ꪶꪮ꫁ꪉ ꪩꪱꪥ ꪼꪘ꪿
ꪶꪙ꫁ꪀ ꪶꪖ꪿ ꪼꪒ꪿ ꪶꪔ ꪶꪮ꫁ꪉ ꪩꪱꪥ ꪘꪱ
ꪶꪙ꫁ꪀ ꪄꪱꪫ ꪶꪔ ꪶꪮ꫁ꪉ ꪩꪱꪥ ꪩ꪿ꪺꪉ
ꪩ꪿ꪺꪉ ꪼꪜ ꪨꪰꪉ ꪁꪮꪉ ꪖ꫁ꪱ ꪹꪚ꪿ꪱ ꪖ꫁ꪱ
ꪩ꫁ꪺꪉ ꪼꪜ ꪘ꫁ꪱ ꪁꪮꪉ ꪁꪳꪙ ꪹꪚ꪿ꪱ ꪁꪳꪙ
ꪹꪑ꪿ꪉ ꪁꪮꪉ ꪁꪳꪙ ꪹꪑ꪿ꪉ ꪒꪴ꪿ꪉ ꫄ꪒꪙ ꪼꪜ ꪘ꫁ꪱ ꪎꪸ ꪙꪱ
ꪻꪠ꪿ ꪕ꪿ꪷ ꪨ꫁ꪱ ꪣ꪿ꪲꪉ ꪏ꫁ꪮꪙ ꪣꪲ ꪜꪲꪀ ꪚꪲꪙ ꪙꪾ
ꪚꪲꪙ ꪙꪾ ꪘ꫁ꪰꪉ ꪩꪺꪉ ꪮꪾ ꪚꪲꪙ ꪄ꪿ꪱꪥ
ꪚꪲꪙ ꪄ꪿ꪱꪥ ꪮ꫁ꪮꪣ ꪵꪠ꪿ꪙ ꪡ꫁ꪱ ꪣꪱ ꪜ꪿ꪮꪉ ꪩꪺꪉ ꪪꪽ
ꪹꪭꪱ ꪁ꫁ꪷ ꪋꪽ ꫃ꪬꪙ ꪀꪽ ꪹꪒꪒ ꪵꪩ ꪹꪨ ꪼꪬ꫁ ꪏꪳ ꫃ꪩ

Continue reading